Ngày mưa ;
Buồn nhỏ giọt lăn dài ô cửa nhỏ ,
Hoàng hôn xám màu chì giăng giăng ngọn cây .
Vườn lặng lẽ trôi trong chiều chạng vạng
Con tắc kè hoa buông từng tiếng thở dài .
Chợt lảnh lót ve ngân từng hồi ,
Gốc phượng già nở bừng chùm hoa đỏ ,
Mùa hè ngang qua tháng năm dang dở
Níu kéo gì mà nhuận tháng tư
Níu kéo gì những ngày mãi xa
Nắng vẫn thế và mưa vẫn thế ,
Cái tuổi học trò bao giờ chẳng thế
Nhất quỷ nhì ma ...
...Buồn nhỏ giọt trong veo ô cửa nhỏ
Những ngày mưa như những ngày xưa
Dòng sông thời gian đò đưa
Chở tháng ngày trôi mê mải
Mùa hẹn mùa , gốc phượng già nở vầng hoa trẻ mãi
Bồi hồi tháng năm ;
"...Thời gian vĩnh hằng-Thời gian không còn nữa-Ngày mai,lại ngày mai-Như thế hôm nay đã là dĩ vãng-Dĩ vãng gần, dĩ vãng quá xa..."
Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012
Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012
Tháng Tư
Tháng tư óc ách chuyển mùa
Đương ong ong nắng lại mưa sập sùi
hườm hườm hoa gạo ửng rồi
Bờ đê nghiêng suốt bãi bồi cong cong
Bến đò vắng con đò không
Vạt cải già đắng , trổ ngồng đung đưa
Rau tập tàng nấu canh cua
Vàng hoa mướp , trắng phất phơ hoa bầu
Nhớ gì tận đẩu tận đâu ...
Qua cầu lại ngại , qua cầu gió bay
Giời nồm hây hẩy võng đay
Hoa gạo đỏ, yếm đào bay , yếm đào
Đương ong ong nắng lại mưa sập sùi
hườm hườm hoa gạo ửng rồi
Bờ đê nghiêng suốt bãi bồi cong cong
Bến đò vắng con đò không
Vạt cải già đắng , trổ ngồng đung đưa
Rau tập tàng nấu canh cua
Vàng hoa mướp , trắng phất phơ hoa bầu
Nhớ gì tận đẩu tận đâu ...
Qua cầu lại ngại , qua cầu gió bay
Giời nồm hây hẩy võng đay
Hoa gạo đỏ, yếm đào bay , yếm đào
Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012
Một Mình
Sao chỉ thấy một mình con chim gáy
Nhập nhoạng chiều xà xuống cuối vườn xa
Mải miết nhặt tìm từng hạt cỏ trong mưa
Mải miết mãi tới lúc trời sập tối
Tháng mười mưa cuối mùa rũ rượi
Cây sũng nước co ro
Vườn lặng lẽ , như chẳng thể nào lặng yên hơn nữa
Con chim mái vẫn còn đâu đó
Con trống đâu vắng tiếng gáy tiếng gù...
Tháng mười ngày thu
Vệt nắng quái giăng tơ
Bừng lên sau cửa
Bức tranh mưa nơi góc phòng vẽ dở
Sóng sánh vàng
Run rảy bảy sắc cầu vồng
Nhợt nhạt nắng chiều phai đỏ
Con chim gáy giờ này chắc đã bay về tổ
Chiếc tổ mong manh , lạnh lẽo một mình
Tháng mười chông chênh
Ngày chưa cười đã tối
Con chim gáy mỗi chiều về thui thủi
Mải miết nhặt tìm từng hạt cỏ trong mưa ...
Nhập nhoạng chiều xà xuống cuối vườn xa
Mải miết nhặt tìm từng hạt cỏ trong mưa
Mải miết mãi tới lúc trời sập tối
Tháng mười mưa cuối mùa rũ rượi
Cây sũng nước co ro
Vườn lặng lẽ , như chẳng thể nào lặng yên hơn nữa
Con chim mái vẫn còn đâu đó
Con trống đâu vắng tiếng gáy tiếng gù...
Tháng mười ngày thu
Vệt nắng quái giăng tơ
Bừng lên sau cửa
Bức tranh mưa nơi góc phòng vẽ dở
Sóng sánh vàng
Run rảy bảy sắc cầu vồng
Nhợt nhạt nắng chiều phai đỏ
Con chim gáy giờ này chắc đã bay về tổ
Chiếc tổ mong manh , lạnh lẽo một mình
Tháng mười chông chênh
Ngày chưa cười đã tối
Con chim gáy mỗi chiều về thui thủi
Mải miết nhặt tìm từng hạt cỏ trong mưa ...
Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012
Cầu Long Biên
Từng nhịp , từng nhịp sắt xạm đen
Xô nghiêng chân trời thế kỉ
Cầu Long Biên trăm năm cũ kĩ
Ngẫm ngợi gì thế sự nhân gian
Nhân chứng lãng quên
Hun hút đôi bờ cát trắng
Nhịp cao nhịp võng
Ì ạch đoàn tàu bánh sắt nghiến mòn đêm
"Hà nội cháy,Hà nội ầm ầm vang"
Ba mươi său phố phường thành quách tan hoang
Cuộc đao binh mấy mươi năm khói lửa
Sông Hồng mùa lũ
Nước mắt trời đỏ phù sa
"Hà Nội mău và hoa"
Một thời đạn bom
Một dĩ vãng sót xa
Chỉ chiếc cầu già
Ngơ ngác hai bờ phố xá
Ồn ào dị hợm lạ xa...
Những dấu chân cũ xưa
Dòng sông xưa người xưa
Nhịp sắt dọc ngang, xô nghiêng đen đúa
Cầu Long Biên
Lặng lẽ trôi về quá khứ
Nhạt nhòa cuối chiêu đông;
Bếp Nhà Sàn
Chông chênh bếp nhà sàn
Lửa nồng phả ấm lưng
Gió núi luồn khe liếp
Gối bên này bỏ không
Màn giăng như sương buông
Chăn sui ám mùi khói
Nhà sàn trăm năm tuổi
Trăm năm lửa bếp hồng...
Trăm năm củi đượm nồng
Người xưa, xưa như núi
Vẫn tìm về đêm đông
Sóng sánh bát rượu trong
Cô gái Mường say lửa
Lửa say má môi hồng
Âm u nhịp chiêng đồng
Bóng ngả nghiêng trên vách
Lửa hoang bừng trong mắt
Ấm đêm rừng mênh mông
Lăn lóc những vò không
*Thuyền nan gần đầy nắp
Ai say, ai chợt thức
Đêm còn dài lắm không...
*Tục lệ mỗi mâm rượu có một chiếc thuyền
nan nhỏ khi nào thyền đầy nắp những
vò đã uống thì cuộc rượu mới tàn.
Lửa nồng phả ấm lưng
Gió núi luồn khe liếp
Gối bên này bỏ không
Màn giăng như sương buông
Chăn sui ám mùi khói
Nhà sàn trăm năm tuổi
Trăm năm lửa bếp hồng...
Trăm năm củi đượm nồng
Người xưa, xưa như núi
Vẫn tìm về đêm đông
Sóng sánh bát rượu trong
Cô gái Mường say lửa
Lửa say má môi hồng
Âm u nhịp chiêng đồng
Bóng ngả nghiêng trên vách
Lửa hoang bừng trong mắt
Ấm đêm rừng mênh mông
Lăn lóc những vò không
*Thuyền nan gần đầy nắp
Ai say, ai chợt thức
Đêm còn dài lắm không...
*Tục lệ mỗi mâm rượu có một chiếc thuyền
nan nhỏ khi nào thyền đầy nắp những
vò đã uống thì cuộc rượu mới tàn.
Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011
Phà Thủ Thiêm
Ngày lặng lẽ, nỗi buồn nào dịu dàng
Chiều cuối năm nhạt nhòa vạt nắng
phố ồn ã lòng sao vắng lặng
Dòng sông thời gian trôi...
Ta với ta bóng hình vô định
"Nước ngược dòng"
Lục bình tím đầy vơi
Phà Thủ thiêm chở cạn ngày tất bận
Mỗi chiều về đau đăú mãi người ơi...
31/12'011
Ngày cuối cùng đóng cửa bến phà T Thiêm
Chiều cuối năm nhạt nhòa vạt nắng
phố ồn ã lòng sao vắng lặng
Dòng sông thời gian trôi...
Ta với ta bóng hình vô định
"Nước ngược dòng"
Lục bình tím đầy vơi
Phà Thủ thiêm chở cạn ngày tất bận
Mỗi chiều về đau đăú mãi người ơi...
31/12'011
Ngày cuối cùng đóng cửa bến phà T Thiêm
Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011
Hoa lộc vừng
Vườn có hai cây lộc vừng,cây lớn giống Nam, cây nhỏ giống Bắc.Hoa lộc vừng kết thành chuỗi dài lấm tấm đỏ rất đẹp,mỗi sớm mai hoa rụng đầy dưới gốc,nhìn xa tưởng hồi đêm ai vừa trải tấm thảm màu rực rỡ trên nền cỏ xanh mướt mát.Trồng lộc vừng sẽ "hên"lộc vào nhà dày như kê như vừng...ấy là người ngoài Bắc nói vậy,người Nam gọi là cây lộc dừng, lộc đương dô ào ào bỗng dừng sững lại,hóa thành xui.Dông dài như thế để thấy tiếng Việt mình,tùy vùng miền,cách phát âm,mà diễn mà suy ra nhiều nghĩa,tứ.Ở vườn theo mùa, cây thay lá xanh lộc biếc rồi đơm nụ trổ bông,cây nào cũng yêu cũng quý, cây cho bóng mát không khí trong lành,ấy là tài là lộc.Lộc tự mình làm ra lộc ông bà để lại,chẳng phiền lòng lo toan.Mới có mấy vần thế này:
Lộc vừng chưa thấy "lộc" đâu
Chỉ hoa vừng nở đỏ au trước nhà,
Cháu con hưởng lộc ông bà
Lộc thiên hạ,ấy cũng ba bảy đường
Bổng lộc nhiều,lắm nhiễu nhương
Tham lam, tham nhũng, một phường quan tham
Lộc thần, thánh, lộc trời ban
Giàu nghèo có số,có sang có hèn
Bỏ bon chen,sống để thiền
Vui cùng lộc súng,lộc sen,lộc vừng...
Lộc vừng chưa thấy "lộc" đâu
Chỉ hoa vừng nở đỏ au trước nhà,
Cháu con hưởng lộc ông bà
Lộc thiên hạ,ấy cũng ba bảy đường
Bổng lộc nhiều,lắm nhiễu nhương
Tham lam, tham nhũng, một phường quan tham
Lộc thần, thánh, lộc trời ban
Giàu nghèo có số,có sang có hèn
Bỏ bon chen,sống để thiền
Vui cùng lộc súng,lộc sen,lộc vừng...
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011
Vườn 3
Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011
Thăm chốn riêng nhà thơ,họa sỹ Phan VŨ
Khuya muộn anh Vũ điện thoại mai Thụy phải sang nhà xem loạt tranh mới vẽ lạ lắm ,trước lúc tớ tạm khóa cửa chốn này .Tuần tới mình về Sài Gòn ít bữa cần làm một số việc,lời mời cũng gần như mặc định được sắp xếp rồi.Vậy là ok

Nhà anh ở Quận 9 cuối một con hẻm thoai thoải dốc ngoằn ngèo. Đúng hẹn 9h sáng chủ nhật vừa dừng xe, đã thấy anh đứng đợi phía sau cánh cổng nhỏ nửa đóng nửa mở.Kéo tôi ra chiếc bàn kê tạm ngoài hiên,chế thêm chút nước sôi vào ly cà phê anh bắt đầu câu chuyện thật chậm rãi .."Tớ cần kiểm tra y tế mấy bộ phận trong người hình như có gì trục trặc ,kết hợp lo nốt thủ tục,sắp xếp thời gian cho đêm ra mắt tác phẩm thơ SÀI GÒN .Ở Thành phố việc đi lại liên hệ sẽ thuận tiện ,với lại thử đổi cái không gian vẽ xem có ra được gì là lạ mới mẻ hơn.Bạn bè kéo nhau ra quán chẳng mấy khi hẹn về nhà.Phần vì đang ở nhà vợ ,phần nữa chốn riêng như anh nói: tớ quen nhấm nháp hưởng thụ sự cô đơn yên ả một mình rồi.Vậy ra việc về"dưới đó" thực quan trọng bởi có mấy khi anh rời cái "tổ tò vò"của mình đến mấy ngày. Tôi chia sẻ với anh và lặng lẽ quan sát vài thứ vật dụng,đồ đạc tối thiểu anh dùng làm cái công việc sáng tạo,mộng mơ và tiếp bạn bè. Chiếc bàn nhỏ,mấy cái ghế cọc cạch ,cặp chân nến bằng sắt uốn sơn đen bụi mờ cạnh cái đài hiệu Sony cũ xì không biết có tự thời nào,nơi cánh cửa ra vào treo đầy áo quần bê bết sơn đủ màu xanh đỏ,rồi cọ, bay , ru lô...cắm đầy một xô nhựa.Còn lại là tranh.Tranh treo kín các bức tường đến tận trần nhà ,tranh xếp chồng lớp ,cái nọ gối lên cái kia sắc màu rực rỡ,nhảy múa chen chúc ,tất cả hiện ra lồ lộ dữ dội mà vẫn cảm được sự hài hòa ,dịu dàng trong lành đến lạ.Đã hơn một lần tôi đưa ra nhận xét cực đoan thế này:Tranh của anh tôi thích treo,hay xếp bề bộn ngổn ngang trong một không gian nén đến ngợp sắc màu như chúng mình đang ngồi và xem ở đây ...còn không chỉ một bức với chút sắp đặt ,treo trang trọng trong một không gian mênh mông trắng đủ ấn tương ,đẹp đẽ rồi

Tôi không phải là nhà phê bình mĩ thuật,tôi chỉ bỗng phát hiện ra rằng; những tác phẩm hội họa của anh hoặc sẽ làm lung linh ,rực rỡ hoàn chỉnh thêm không gian nội thất,hoặc phải rất cần biết tiết chế khi định lựa chọn tranh của anh làm điểm nhấn trang trí trong nhà .Sự ngẫu nhiên song hành, gần gũi giữa chất hội họa của anh và nghệ thuật kiến trúc đương đại ,thật lạ kì... Đã nhiều năm làm công việc thiết kế kiến trúc và trang trí nội ngoại thất ,gặp rất nhiều những không gian sắc màu ,sang trọng ,ấn tượng đẹp đẽ, và cả những phô trương cầu kì,vụn vặt...tùy vào sự cảm nhận sở thích và gu thẩm mỹ ở mỗi người,cốt chủ nhân mãn nguyện, tâm đắc bằng lòng...Nội thất ở mỗi nhà và có tự lâu rồi.Giàu ,nghèo,sang hèn ,được mất.
Tôi yêu thơ anh ,ngân nga" Em ơi Hà nội phố,"tôi quen và thích sự chật trội bề bộn sắc màu bởi với Phan Vũ -Thơ,Vẽ và Tranh đã đủ sự đẹp đẽ cho đời, bạn bè ,cã cái không gian nội thất thú vị ,trẻ trung ,cũ kĩ này.
Khuya muộn anh Vũ điện thoại mai Thụy phải sang nhà xem loạt tranh mới vẽ lạ lắm ,trước lúc tớ tạm khóa cửa chốn này .Tuần tới mình về Sài Gòn ít bữa cần làm một số việc,lời mời cũng gần như mặc định được sắp xếp rồi.Vậy là ok

Nhà anh ở Quận 9 cuối một con hẻm thoai thoải dốc ngoằn ngèo. Đúng hẹn 9h sáng chủ nhật vừa dừng xe, đã thấy anh đứng đợi phía sau cánh cổng nhỏ nửa đóng nửa mở.Kéo tôi ra chiếc bàn kê tạm ngoài hiên,chế thêm chút nước sôi vào ly cà phê anh bắt đầu câu chuyện thật chậm rãi .."Tớ cần kiểm tra y tế mấy bộ phận trong người hình như có gì trục trặc ,kết hợp lo nốt thủ tục,sắp xếp thời gian cho đêm ra mắt tác phẩm thơ SÀI GÒN .Ở Thành phố việc đi lại liên hệ sẽ thuận tiện ,với lại thử đổi cái không gian vẽ xem có ra được gì là lạ mới mẻ hơn.Bạn bè kéo nhau ra quán chẳng mấy khi hẹn về nhà.Phần vì đang ở nhà vợ ,phần nữa chốn riêng như anh nói: tớ quen nhấm nháp hưởng thụ sự cô đơn yên ả một mình rồi.Vậy ra việc về"dưới đó" thực quan trọng bởi có mấy khi anh rời cái "tổ tò vò"của mình đến mấy ngày. Tôi chia sẻ với anh và lặng lẽ quan sát vài thứ vật dụng,đồ đạc tối thiểu anh dùng làm cái công việc sáng tạo,mộng mơ và tiếp bạn bè. Chiếc bàn nhỏ,mấy cái ghế cọc cạch ,cặp chân nến bằng sắt uốn sơn đen bụi mờ cạnh cái đài hiệu Sony cũ xì không biết có tự thời nào,nơi cánh cửa ra vào treo đầy áo quần bê bết sơn đủ màu xanh đỏ,rồi cọ, bay , ru lô...cắm đầy một xô nhựa.Còn lại là tranh.Tranh treo kín các bức tường đến tận trần nhà ,tranh xếp chồng lớp ,cái nọ gối lên cái kia sắc màu rực rỡ,nhảy múa chen chúc ,tất cả hiện ra lồ lộ dữ dội mà vẫn cảm được sự hài hòa ,dịu dàng trong lành đến lạ.Đã hơn một lần tôi đưa ra nhận xét cực đoan thế này:Tranh của anh tôi thích treo,hay xếp bề bộn ngổn ngang trong một không gian nén đến ngợp sắc màu như chúng mình đang ngồi và xem ở đây ...còn không chỉ một bức với chút sắp đặt ,treo trang trọng trong một không gian mênh mông trắng đủ ấn tương ,đẹp đẽ rồi

Tôi không phải là nhà phê bình mĩ thuật,tôi chỉ bỗng phát hiện ra rằng; những tác phẩm hội họa của anh hoặc sẽ làm lung linh ,rực rỡ hoàn chỉnh thêm không gian nội thất,hoặc phải rất cần biết tiết chế khi định lựa chọn tranh của anh làm điểm nhấn trang trí trong nhà .Sự ngẫu nhiên song hành, gần gũi giữa chất hội họa của anh và nghệ thuật kiến trúc đương đại ,thật lạ kì... Đã nhiều năm làm công việc thiết kế kiến trúc và trang trí nội ngoại thất ,gặp rất nhiều những không gian sắc màu ,sang trọng ,ấn tượng đẹp đẽ, và cả những phô trương cầu kì,vụn vặt...tùy vào sự cảm nhận sở thích và gu thẩm mỹ ở mỗi người,cốt chủ nhân mãn nguyện, tâm đắc bằng lòng...Nội thất ở mỗi nhà và có tự lâu rồi.Giàu ,nghèo,sang hèn ,được mất.
Tôi yêu thơ anh ,ngân nga" Em ơi Hà nội phố,"tôi quen và thích sự chật trội bề bộn sắc màu bởi với Phan Vũ -Thơ,Vẽ và Tranh đã đủ sự đẹp đẽ cho đời, bạn bè ,cã cái không gian nội thất thú vị ,trẻ trung ,cũ kĩ này.
Ở vườn 2
Hồi ấy vào khoảng năm 2002 khi đó mẹ tôi mới mất gần được một năm.Mưa ngâu rả rích suốt tháng bảy kéo rầm dề qua tháng tám,trời mọng nước xám xịt.Chiều xuống nhanh,nhập nhoạng tối,vườn thật buồn.Cơm nước xong đang ngồi bó gối chẳng biết làm gì,bỗng dưng mưa tạnh hẳn,mờ sau vòm lá vầng trăng sắp tròn từ từ nhô lên tỏa sáng thật dịu dàng thuần khiết...đã sắp rằm trung thu.Mặc thêm chiếc áo,xỏ chân vào đôi ủng rồi cứ thế lững thững bước ra vườn, hít hà thật mạnh mùi hương của đêm,của hoa,mùi trái cây chín hòa quện trong đêm, thơm ngọt ngào.Nhớ hồi mẹ tôi còn sống, mẹ rất thích hoa ngọc lan mỗi sớm ra vườn bà hay ngắt vài bông bọc trong chiếc khăn nhỏ để nơi đầu giường.Chừng gần hai năm sau bố mất,nhớ bà mỗi sớm ông cũng ngắt mấy bông ngọc lan sắp vào chiếc đĩa nhỏ đặt lên bàn thờ.Miên man vừa đi vừa nhớ,vòng qua ao sen,dọc hàng mai chiếu thủy,rồi quay về cổng trước.Bỗng thoảng tít trên cao một mùi hương không hẳn thơm mà hăng hăng ngai ngái, vừa quen vừa lạ,định thần giây phút rồi khe khẽ reo lên một mình:Hoa sữa...những cảm xúc bồi hồi,niềm hạnh phúc nhỏ nhoi bình dị.Tháng bảy Sài gòn mưa ngâu,không chắc ngày xưa mưa có suốt ngày rơi rả rích.Đêm yên ả những chùm hoa trắng li ti tỏa nồng nàn mùi hương, ai một lần ngang qua mãi một đời để nhớ.Gọi với vào trong nhà:vợ ơi cây hoa sữa nhà mình mới nở, đêm se lạnh trong vườn nhớ miên man Hà nội, đã vào mùa chớm thu.
Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011
Khói
Khói ở đâu cuối vườn
Chiều chiều ai đốt lá
Ngõ nhà bên xa quá
Dáo dát tiếng chổi đưa
Đã tháng mười ấy chưa?
Những ngày xưa mãi xưa
Đã ngang mùa lá rụng
Ngong ngóng gì ngu ngơ
Khói ở đâu cuối vườn
Ngai ngái mùi cỏ lá
Nồng nồng hương rơm rạ
Xèo xèo bọt củi tươi
Những chiều nhớ nguôi ngoai
Những ngày xa,xa lắm
Tháng mười hanh hao nắng
Lặng lẽ chớm thu về...
Chiều chiều ai đốt lá
Ngõ nhà bên xa quá
Dáo dát tiếng chổi đưa
Đã tháng mười ấy chưa?
Những ngày xưa mãi xưa
Đã ngang mùa lá rụng
Ngong ngóng gì ngu ngơ
Khói ở đâu cuối vườn
Ngai ngái mùi cỏ lá
Nồng nồng hương rơm rạ
Xèo xèo bọt củi tươi
Những chiều nhớ nguôi ngoai
Những ngày xa,xa lắm
Tháng mười hanh hao nắng
Lặng lẽ chớm thu về...
Ở vườn 1
Ở vườn.Sống thật chậm,với lại cái tuổi tri thiên mệnh qua lâu rồi vội vã cũng chẳng để làm gì.Ăn chậm,nói năng chậm rãi,đi đứng cứ thủng thà thủng thỉnh ,cái chậm nó vận vào người từ hồi còn trẻ,thế nên ở vườn thấy cũng là phải nhẽ...Ở vườn xa ồn ào,bụi bặm, bon chen nơi phố thị,lại giữ mình được sạch cả thể xác lẫn tâm hồn,rồi được gần thiên nhiên,cỏ cây hoa lá,cảm được sự giao hòa trời đất,đổi thay mưa nắng bốn mùa.Ở vườn sáng lứu lo chim hót,chiều hôm gom lá đốt nghe thoang thoảng mùi khói cay nồng,bồng bềnh nhớ về ngày xưa, nơi miền quê đã quá xa vời.Làm vườn như là một sở thích,một công việc ,cũng sớm tối nhọc nhằn,trồng cây ,cắt cành,tỉa lá...lúc rảnh rỗi thì tìm vui trong Vẽ vời, Viết lách nhì nhằng."Ở ẩn"chốn vườn ,bè bạn chẳng thiếu, chẳng quên vẫn còn có phúc,không quan chức, chẳng sang giàu,mở lòng, chân tình mà sống, mà"Thơ con cóc,Vẽ rồng vẽ giun"...
... Ai có về xa xăm mùa khói
Đêm trăng bàng bạc tháng mười
Có còn nhớ miền quê xưa ấy
Nhấp nhánh đen lóng lánh mắt cười...
... Ai có về xa xăm mùa khói
Đêm trăng bàng bạc tháng mười
Có còn nhớ miền quê xưa ấy
Nhấp nhánh đen lóng lánh mắt cười...
Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011
Không đề
Mùa thu vời xa quá
Nghiêng nghiêng Hà nội phố
Nắng miên man vàng
Tóc bồng cặp trễ
Lụa là khăn san
Nghiêng nghiêng Hà nội phố
Nắng miên man vàng
Tóc bồng cặp trễ
Lụa là khăn san
Heo may ngập ngừng đầu ngõ
Thềm gạch mòn
Rêu xanh
Guốc gỗ
Gót chân son
Cửa bức bàn cài then
Thềm gạch mòn
Rêu xanh
Guốc gỗ
Gót chân son
Cửa bức bàn cài then
Người di quay dầu ngoảnh lại
Cong cong mái hiên
Tóc hong hong gió
Mùi hương nhu thoang thoảng diu dàng
Mẹ ngồi đan áo
Nhớ về xa xăm
Dòng sông thời gian
Sẽ còn chở bao mùa thu tới
Để nắng vàng trời trong
Xa xanh vời vợi
Trong vắt buồn chớm thu Hà nội
Sóng sánh chén chè nóng hổi
Ban mai một mình
Nhấm nháp trọn ngày thu
Cong cong mái hiên
Tóc hong hong gió
Mùi hương nhu thoang thoảng diu dàng
Mẹ ngồi đan áo
Nhớ về xa xăm
Dòng sông thời gian
Sẽ còn chở bao mùa thu tới
Để nắng vàng trời trong
Xa xanh vời vợi
Trong vắt buồn chớm thu Hà nội
Sóng sánh chén chè nóng hổi
Ban mai một mình
Nhấm nháp trọn ngày thu
Hoa gạo sông Đà
Ủ ươm lửa nắng mặt trời
Nồng men đất,ấm tiếng cười trẻ thơ
Từ trong mưa rét lạ chưa
Đỏ bừng sắc đỏ gọi mùa nắng lên
Đơn sơ riêng một vẻ riêng
Hoa gạo ơi thắp lửa lên giữa trời
Ngàn xưa nước chảy mây trôi
Ngàn sau vẫn thế đầy vơi sông Đà
Dùng dằng bến,lỡ chuyến đò
Nôn nao hoa gạo đôi bờ Phương lâm
(*)Bến dò Phương lâm thị xã Hòa Bình
Bến Ngăm
Tháng mười đã quá thu
Đồng bãi vàng hoa cải
Triền đê hoa cỏ may
Tím cong chiều Phả Lại
Lúa đương thì con gái
Con gái tròn lưng ong
Khói mùa rơm ngai ngái
Lưng lửng trời chuyển đông
Tháng mười ngó mông lung
Quên quên rồi lại nhớ
Bến Ngăm mùa trở gió
Tiếng gọi đò sang sông
Tháng mười đã chớm đông
Đồng bãi vàng hoa cải
Ngang chợ Trì Phố mới
Thiên thai mờ bến sông
Ngang chợ Trì Phố mới
Thiên thai mờ bến sông
Bến Hồ
Gửi các bạn khoa Kiến Trúc K66..
"...Đò đêm người chẳng thấy người
Râm ran chuyện khúc khích cười chật khoang
Mới vừa Tết đã sang giêng
Câu giã bạn trót để quên đôi bờ
Người đi chín đợi mười chờ
Đò đêm
Muộn chuyến
Bến Hồ
Đò đêm ..."
(*) : Bến Hồ : Bến đò ngang sông Đuống
"...Đò đêm người chẳng thấy người
Râm ran chuyện khúc khích cười chật khoang
Mới vừa Tết đã sang giêng
Câu giã bạn trót để quên đôi bờ
Người đi chín đợi mười chờ
Đò đêm
Muộn chuyến
Bến Hồ
Đò đêm ..."
(*) : Bến Hồ : Bến đò ngang sông Đuống
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





















